Năm mới tặng sách mới!

Món quà này xin dành tặng cho những ai không có điều kiện mua sách gốc (bản cứng và bản mềm) từ nước ngoài. Sách rất đáng đọc và suy ngẫm trong những ngày đầu năm như thế này…

BTC-1

Download: bản .prc và .pdf

Nhân tiện, nếu bạn quan tâm tới VN giai đoạn trước 1975 thì hãy đọc thêm cuốn này, download tại đây. Cũng là một cuốn hay không kém!

Tờ lịch gỡ mỗi ngày

  • Ngô Phan Lưu

Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách, mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem kỹ câu danh ngôn nếu có, coi đấy như lời dạy dỗ đầu ngày của các bậc tiền bối ! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm !

Ví như, sáng thứ 2 tuần trước, ngủ dậy liền đến bóc tờ lịch, tờ mới có ghi câu danh ngôn của Turenne: “Tôi có ý kiến này muốn tặng bạn: Đó là, mỗi khi bạn muốn nói, bạn hãy làm thinh”. Xem câu ấy xong, tôi ngẫm nghĩ… và thấy có lý, hay lắm. Quá hay đi chứ! Lời khuyên răn này rất xác đáng, đã đúc kết một kinh nghiệm quí báu trong cuộc sống đầy những chuyện khôn lường của lòng dạ con người! Và, ngày hôm đó tôi cẩn ngôn hơn! Tôi chỉ thực hành nửa câu nói ấy mà cũng thấy mình khá rồi! Còn thực hành nguyên câu dĩ nhiên là không nổi! Xin cảm ơn ông hay bà Turenne người nước nào tôi không rõ, đã cho tôi một chút của báu giắt lưng phòng thân trên đường đời gian truân! Tôi không muốn coi tiếp câu danh ngôn của ngày kế tiếp… Ừ, cứ giữ bí mật để đó, vội gì!

Đến sáng ngày thứ 3, ngủ dậy, tôi lại gỡ lịch, gặp câu nói của Swift: “Nổi giận là tự gánh giùm lỗi của người khác!”. Chí lý ! Dại gì mà nổi giận cơ chứ! Quả nhiên, câu ấy tác động nơi từng sâu thẳm tâm hồn, ngày hôm đó gặp nhiều việc bực mình, mà tôi đâu có thèm giận! Ngu gì gánh lỗi kẻ khác! Lại phải cảm ơn cái ông Swift hay bà Swift gì đó nữa.

Đọc tiếp

Yêu kiểu Murakami :)

Mùa xuân năm hai mươi hai tuổi, Sumire yêu lần đầu tiên trong đời. Một tình yêu mãnh liệt, một cơn lốc xoáy thực sự quét qua các bình nguyên – san phẳng tất cả những gì nó gặp trên đường, tung mọi thứ lên trời, xé chúng ra từng mảnh, nghiền nát thành từng miếng. Cơn lốc không hề giảm cường độ khi băng qua đại dương, biến Ăngko Vat thành đống hoang tàn, thiêu cháy rừng già Ấn Độ với hổ báo và muôn loài, rồi biến thành cơn bão cát sa mạc vùng vịnh Ba Tư, chôn vùi cả một thành phố pháo đài kỳ lạ dưới biển cát. Tóm lại, đó là một tình yêu thực sự vĩ đại…

Đố bạn biết đoạn trích trên nằm trong cuốn nào?

Nhạc Đăng Khánh

Tôi thích nhạc Đăng Khánh từ cách đây gần chục năm. Hồi còn sinh viên, lần đầu tiên tôi được lắng nghe “K khúc của Lê” trong một quán café nằm khuất sau lưng KTX Bách Khoa. Quán nhỏ khiêm tốn và thường vắng khách nhưng café đen pha hợp gu và chuyên mở nhạc xưa chọn lọc. Quán hay mở Khánh Ly, Tuấn Ngọc, Thái Thanh, Duy Trác… toàn những tên tuổi gạo cội của âm nhạc hải ngoại.

Những giai điệu phổ thơ buồn buồn, day dứt, có khi như là những tiếng thở dài heo hút… vang lên trong một không gian im ắng làm người nghe như được chìm đắm trong một không gian mộng tưởng, hoài niệm…

Nhạc của ông hình như không bao giờ thích hợp ở những chốn ồn ào náo nhiệt, nên chỉ cần một khoảng không gian nho nhỏ, yên ắng là đủ để những thanh âm nhẹ nhàng của Đăng Khánh tràn ngập hồn người…

Một vài video nhạc Đăng Khánh:


K. Khúc của Lê (thơ Du Tử Lê, nhạc Đăng Khánh, Tuấn Ngọc trình bày)

Tôi xa người xa môi rất tham
Em như gió núi như chim ngàn
Em xa xôi quá làm sao biết
Tôi âm thầm như cơn mê hoang
Tôi xa người xa không hờn oan
Vườn tôi trăng lạnh đến hoang tàn
Nhớ ai buồn ngất trên vai áo
Mưa ở đâu về Như vết thương
.

Đọc tiếp

Tiếu lâm về những cái tên

Bài được cọp từ blog chị Y Xuân

Cái tên do cha mẹ đặt ra ngay từ lúc chào đời, nói như vậy có nghĩa là người ta không thể tự đặt tên cho mình. Nhưng xem ra điều này chỉ đúng một phần, thực tế đã chứng minh nếu tên xấu quá, sau này ta có quyền làm đơn xin đổi tên.

Bài viết dưới đây chỉ là góp nhặt chuyện vui – buồn qua cái tên của người Việt, hoàn toàn không có ý châm chọc một ai. Nếu có sự trùng hợp chỉ là ngoài ý muốn của tác giả.

Trước hết nói về một số tên của người Việt ở hải ngoại. Có một ông thuộc thế hệ người Việt thứ nhất khi còn ở Việt Nam mang họ Bùi, tên Liêm: Bùi Liêm. Sang đến Mỹ, tên của ông được chính thức trở thành Liêm Bùi theo cách viết tên trước họ sau của người Mỹ. Nhưng khổ nỗi, trong tiếng Anh không có dấu nên tên của ông trên giấy tờ được viết là Liem Bui. Các bạn đồng hương nói đùa: “Tên gì mà kỳ cục, nghe như… liếm cái gì đó, tục quá!”.

Để không bị chế giễu, ông vẫn giữ họ Bùi nhưng tên Liêm đổi thành Robert hầu tránh ngộ nhận chết người… Tưởng đâu thoát nạn nhưng ông lại gặp thêm rắc rối vì cái tên mới. Số là người Mỹ thường gọi Robert qua cái tên thân mật Bob. Tưởng đã yên thân với tên Robert Bui, nay ông lại khốn đốn vì cái tên thân mật Bob Bui. Bạn đồng hương lại có dịp chọc quê: “Liếm b… chưa đủ hay sao mà lại còn đổi là bóp …”.
Đọc tiếp