Khánh Ly, 40 năm nhìn lại

Photobucket

Khánh  Ly

Đôi lời: Đối với  tất cả những ai yêu thích nhạc Trịnh, Khánh Ly là giọng ca không thể thay thế. Tôi không biết dùng những từ cụ thể nào để miêu tả trọn vẹn giọng hát Khánh Ly, nhưng dám khẳng định rằng tiếng hát liêu trai của bà đã làm mê hoặc hàng triệu khán thính giả Việt Nam.

Cho dù dư luận có nhiều ý kiến trái chiều, vô số chuyện “phức tạp và tế nhị” xung quanh cuộc đời bà. Nhưng đối với tôi (và có lẽ cũng là của nhiều người), Khánh Ly – đơn giản chỉ là người không thế thay thế!

Một tập sách ngắn có thể được gọi là tự truyện về 40 năm ca hát của Khánh Ly, về số phận truân chuyên, về cái duyên gặp gỡ giữa người nhạc sĩ hào hoa và cô ca sĩ chưa có chút tiếng tăm trong một ngày sắp đặt của số phận. Sự hạnh ngộ đó là một mối lương duyên lạ kỳ. Rồi những bản tình ca say đắm, những hợp khúc phản chiến bi hùng cất lên từ những đôi môi, cất lên từ những con tim rướm máu vì súng đạn. Những bài ca đã  len lỏi khắp mọi hang cùng ngõ hẻm, tới tận hàng rào thép gai của sự thù hận, sự ngăn cách, sự phân đôi tư tưởng chính trị, và chúng đã  băng qua bên giới, sang bên kia đại dương xa xôi ngàn trùng…

Xin lược trích một đoạn trong tập tự truyện của Khánh Ly để bạn đọc tự phán xét.

Photobucket

Nữ hoàng chân đất & Ông hoàng của những bản tình ca

“… Hơn ba mươi năm không còn cùng nhau ngồi hát ca. hai mươi lăm năm xa lìa cô quạnh. Bao nhiêu đắng cay bể dâu không khiến lòng tôi phai mờ, những dấu ấn tốt đẹp đã để lại mảnh đất nhiều bất hạnh khổ đau. Quê hương thì bao giờ cũng thế. Những đời người, những con đường, những góc phố, những giòng sông, những khuôn mặt, những nụ cười dường như đã biến dạng. Điều còn lại phải chăng là những ước mơ đâu đó trong trái tim mọi người. Anh gầy hơn xưa, tưởng như chẳng có thể gầy hơn nữa. Anh trầm lặng như tượng đá. Ánh mắt xa vắng. Nụ cười vu vơ khiến tôi đau lòng. Sao anh không khóc đi. Nước mắt có khi thay được cho bao điều muốn nói. Vẫn những người em gái xưa, nay đã thành thiếu phụ, ở quanh anh. Không còn phải là những phút sum vầy hạnh phúc. Chẳng có gì, chẳng ai có thể lấp đầy nỗi đơn lẻ trong anh. Ôi, làm sao trả lại cho anh, cho tôi, cho chúng tôi những tháng ngày đã mất… Người quen biết cũ lần lượt vắng xa và sẽ chẳng còn bao lâu nữa, tôi cũng sẽ rong chơi một nơi nào đó. Sẽ chẳng còn gì. Sẽ chẳng còn ai từng ngày, ngồi thưong tiếc. Kỷ niệm sẽ tàn phai, mất hút như chưa bao giờ xảy ra, như một điều không có thật, như huyền thoại… một ngày nào đó anh bảo tôi : Huyền thoại là điều không có thật.

Ngày đó…ngày đó chúng tôi còn trẻ và rất gắn bó. Có ai trong chúng tôi nghĩ rằng có một ngày nào đó lại phải thương nhớ nhau từng phút giây. Tuy vậy bằng cách nào đó, chúng tôi vẫn ở trong trí nhớ của mọi người, như ngày đầu ngồi với nhau, vào đời nhau bằng những bản tình ca. Hồn xa rồi, người ta còn có thể sống được không? Trái tim ngừng đập rời, người ta có thể nào không chết? Chúng tôi đã đến với nhau một lần. Chỉ một lần nhưng xin đủ cho một đời…”

Link Ebook download:    Tại đây

Link phần mềm đọc file PRC download:    Tại đây

Advertisements

5 thoughts on “Khánh Ly, 40 năm nhìn lại

    • Hì hì, hông cần phải noái về độ thú zị này nữa đâu Út. Anh thì càng nghe càng thấy hay mới lạ chớ. Không biết có bị nghiện nữa, nguy quá ^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s