Nhà văn nhà veo!

Nicolas V. Gogol có mấy đoạn tả những người viết văn, hay có thể chính là  sự nghiệp viết văn của ông. Mỗi nhà văn đã phải đóng rất nhiều vai diễn cuộc đời.

Trích: Chương 7, Những Linh Hồn Chết – Nicolas Vassilievitch Gogol

***

Sung sướng thay nhà văn trốn không tả những tính cách phẳng lặng mà sự tầm thường vô vị đè nén nặng nề, và làm cho người ta chán ngán, để chuyên tả những tâm hồn cao thượng làm vinh dự cho loài người; trong những hình tượng luôn luôn đổi thay như một con lốc, họ được chọn chỉ vài nét đặc sắc hiếm có, họ không bao giờ phải phản bội âm điệu cao cả của thiên tài mình, không hề hạ cố đến những kẻ phù sinh hèn mọn, mà chỉ cao bay, xa cuộc đời phàm tục, không niềm cao cả tuyệt vời. Số phận cao cả của họ lại càng đáng thèm muốn vì họ được ở giữa những nhân vật thượng lưu của họ như ở trong gia đình, và danh vọng của họ vang lừng khắp vũ trụ. Họ phỉnh nịnh người đời và làm cho người ta say sưa, bằng cách che khuất hiện thực, giấu giếm những khuyết điểm mà chỉ phô trương vẻ lớn lao đẹp đẽ của loài người. Thiên hạ đều vỗ tay hoan hô và lũ lượt kéo nhau theo sau xe khải hoàn của họ. Người ta suy tôn họ là đại thi hào, khẳng định rằng họ vượt xa các tao nhân, mặc khách khác về thiên tài, như chim đại bàng ăn đứt tất cả các loài chim bay cao, nghe tin họ, những quả tim thanh xuân phải rung động, những giọt lệ cảm thông long lanh trong tất cả mọi khóe mắt. Chẳng một ai có thể sánh với họ về uy lực!…Photobucket

Một số phận khác chờ đợi nhà văn dám khuấy lớp bùn ghê tởm của những sự hèn hạ mà cuộc đời của chúng ta sa lầy vào, dám lặn ngụp xuống vực thẳm của những bản tính lạnh ngắt, ti tiện tầm thường, mà trong cuộc hành hương của chúng ta ở dương thế, nhiều khi gian khổ biết bao, mỗi bước chúng ta lại gặp, – nhà văn, với một nét dao trổ tàn nhẫn dám phơi bày ra ở chỗ thanh thiên bạch nhật, cái mà đôi mắt hờ hững của chúng ta không chịu nhìn thấy! Nhà văn ấy sẽ không được những tiếng vỗ tay của quần chúng, những giọt lệ biết ơn, những mối nhiệt tình bồng bột và đồng thanh; nhà văn sẽ không gây được một chút khát vọng hào hùng nào trong những quả tim mười sáu tuổi, sẽ không để cho những âm điệu của chính mình lại mê hoặc mình và cuối cùng sẽ không tránh được sự phê phán của những kẻ đương thời, lòng lim dạ sắt và giả nhân giả nghĩa; họ sẽ cho những công trình sáng tác thân yêu của nhà văn là những bài viết điên cuồng và báng bỉ; họ đem những thói hư tật xấu của nhân vật mà gán cho tác giả; họ cho rằng tác giả không thể có một quả tim, một linh hồn và ngọn lửa thiêng tài ba được. Vì những người đương thời từ chối không muốn công nhận rằng tấm kính dùng để soi xét những cử động của những côn trùng không nhìn thấy cũng quí như tấm kính cho phép ta quan sát mặt trời; họ phủ nhận rằng cần có một sức thấu triệt mãnh liệt, lớn lao mới làm sáng được bức tranh mượn cuộc đời bỉ ổi để tạo thành một công trình tuyệt tác; họ phủ nhận rằng một tiếng cười mạnh mẽ cũng chẳng thua kém gì một mối xúc cảm trữ tình đẹp đẽ, mà đối với cái méo mặt, méo mày của những anh hề hát tuồng, thì cách nhau một trời một vực. Phủ nhận tất cả các điều ấy, những kẻ phỉ báng đem giá trị của nhà văn chưa ai biết tiếng ra chế giễu chua cay; anh ta chẳng hề được ai hưởng ứng một lời và đành phải cô lập giữa đường đời. Khắc khổ thay sự nghiệp của anh ta, cay đắng thay nỗi cô đơn của anh ta!

Còn tôi, tôi biết một uy lực ở trên chúng ta bắt tôi còn phải lâu nữa đi sát cánh với những nhân vật dị kì của tôi, phải ngắm qua cái cười ngoài mặt và những giọt lệ bất ngờ, cái diễn biến vô tận của trò đời. Còn lâu nữa, nguồn cảm hứng mới trào ra từng đợt dữ dội hơn, từ óc tôi đang lúc phấn kích thiêng liêng; và thiên hạ run sợ sẽ tiên cảm là những lời lẽ uy nghiêm sắp từ đấy vang lên như sấm dậy.

Advertisements

18 thoughts on “Nhà văn nhà veo!

  1. Phong à, trong tập tản văn của Marai Sandor có nhiều đoạn viết về tác giả và tác phẩm hay cực kỳ luôn! chị đọc khoái chí cực kỳ..

      • định trích cho Phong vài đoạn về tác giả và tác phẩm của M.Sandor nhưng thôi đằng này Phong cũng mua! hihihi
        chị thích cái câu” tác phẩm là của đám đông, nhưng việc viết lách là rất riêng tư” của ông ấy! văn của ông tinh tế lắm nên câu chữ giản dị nhưng mà ý tứ sâu xa.
        Phong đọc ” Con hủi” chưa? cũng hay lắm, nói về sự lố bịch của phân biệt giai cấp giàu nghèo chị khoái nhiều đoạn tả cảnh ở trong đó tuyệt vời luôn!

        • Em đọc sách theo kiểu vớ được cái gì thì đọc cái ấy, nhưng em rất thích các tác giả có giọng văn riêng của mình, ví dụ như Haruki Murakami chẳng hạn.
          Con Hủi thì em chưa đọc, và còn rất nhiều cuốn hay chưa đọc, đời còn dài mà chị hihi 😀 😀

  2. Nhà Phong, nhà phanh!
    Gió lùa chết lạnh
    Hãy mau kết bạn
    Cho đời có đôi
    Đừng có đơn côi
    Vùi trong đống sách
    Suốt ngày chỉ đọc
    Bụng réo cồn cào
    Chữ nghĩa tuôn trào
    Biết mấy anh hào
    Mà không trả giá
    Hãy đừng cố nhá
    Mau thành cụ non
    Đời sẽ vui hơn
    Khi luôn bên vợ
    Hí hí hí hí 🙄

    • Mỗi đêm chơi cả tập Sông Đông, em nể bác.
      Mấy món Sông Đông, Đất Vỡ Hoang… hồi trước em cũng chơi rồi, giờ đã hết ghiền mà chuyển sang ghiền loại khác mới chết, chứ bác Chổi ới!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s