Nhắn ai đi về…

(ảnh từ Phuot.vn)

Advertisements

Tờ lịch gỡ mỗi ngày

  • Ngô Phan Lưu

Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách, mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem kỹ câu danh ngôn nếu có, coi đấy như lời dạy dỗ đầu ngày của các bậc tiền bối ! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm !

Ví như, sáng thứ 2 tuần trước, ngủ dậy liền đến bóc tờ lịch, tờ mới có ghi câu danh ngôn của Turenne: “Tôi có ý kiến này muốn tặng bạn: Đó là, mỗi khi bạn muốn nói, bạn hãy làm thinh”. Xem câu ấy xong, tôi ngẫm nghĩ… và thấy có lý, hay lắm. Quá hay đi chứ! Lời khuyên răn này rất xác đáng, đã đúc kết một kinh nghiệm quí báu trong cuộc sống đầy những chuyện khôn lường của lòng dạ con người! Và, ngày hôm đó tôi cẩn ngôn hơn! Tôi chỉ thực hành nửa câu nói ấy mà cũng thấy mình khá rồi! Còn thực hành nguyên câu dĩ nhiên là không nổi! Xin cảm ơn ông hay bà Turenne người nước nào tôi không rõ, đã cho tôi một chút của báu giắt lưng phòng thân trên đường đời gian truân! Tôi không muốn coi tiếp câu danh ngôn của ngày kế tiếp… Ừ, cứ giữ bí mật để đó, vội gì!

Đến sáng ngày thứ 3, ngủ dậy, tôi lại gỡ lịch, gặp câu nói của Swift: “Nổi giận là tự gánh giùm lỗi của người khác!”. Chí lý ! Dại gì mà nổi giận cơ chứ! Quả nhiên, câu ấy tác động nơi từng sâu thẳm tâm hồn, ngày hôm đó gặp nhiều việc bực mình, mà tôi đâu có thèm giận! Ngu gì gánh lỗi kẻ khác! Lại phải cảm ơn cái ông Swift hay bà Swift gì đó nữa.

Tiếp tục đọc

Tiếng hát Thái Thanh

“… Qua tiếng hát Thái Thanh, chúng ta có thể mường tượng đến tiếng sáo diều vi vút vào buổi chiều quê, khi mà ánh tà dương không còn trải trên mặt ao đầm, và sương mỏng bắt đầu theo bóng chiều lan khắp đó đây. Lúc đó, tàn cây, khóm chuối biến dần thành những khối bóng đậm đen như tô bằng mực tàu trong thứ ánh sáng lu lít mù mờ vào lúc chạng vạng. Tiếng sáo mỏng và thanh cứ vi vút từ đầu bữa cơm chiều dưới ánh đèn dầu cho tới khi trăng lên rọi lóng lánh mặt ao đầm mà vẫn chưa tắt….” (Chân dung những tiếng hát – Hồ Tường An)

Tình ca (Phạm Duy)

Ngày xưa hoàng thị (thơ Phạm Thiên Thư, nhạc Phạm Duy)

Trả lại em yêu (Phạm Duy)

Hoài cảm (Cung Tiến)

Đại hạ giá

(Trích ra từ email của Thầy gửi cho Po)

Thời buổi này còn cái gì không hạ giá nhỉ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v…v… hạ giá! Tôi cầm mảnh bằng đại học cạ cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Lev Tolstoy, Tagore, Dostoievski… đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng… cả thảy đều bị “hạ” nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng “vang bóng một thời”, tôi thầm hỏi:

–  Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?

Cách đây ít lâu, một ông lão hình dáng tiều tụy mang đến bán hai pho sách dày. Một cuốn là “Hán Việt Từ Điển” của Đào Duy Anh do Khai Trí tái bản. Cuốn kia là “Petit Larousse Illustré” in tạiParisnăm 1973. Sách còn tinh tươm lắm, hẳn chủ nhân đã xài rất kỹ. Thấy giá rẻ, tôi mua. Loại ấn bản này đây, gặp loại khách biên biết, bán cũng được lời.

Ngoài bìa và một số trang ruột của mỗi cuốn, đều có ấn dấu son hình ellipse: “Bibliothèque – Đô Bi – Professeur”. À, té ra ông lão vốn từng là giáo chức. Thảo nào! Cất tiền vào ví rồi mà ông cứ dùng dằng nuối tiếc, ngoảnh lại nhìn những tài liệu – tài sản phải đứt ruột bán đi. Ngoái mãi mấy lần rồi ông mới dắt chiếc xe đạp cà tàng đạp về. Mắt ông đỏ hoe. Lòng tôi chợt se lại!

Chiều 25 Tết. Ngồi cạnh các danh tác tôi vẫn lim dim, thấp thỏm, chồm hổm ra đấy. Qua đường không ai thấy, lá vàng rơi trên giấy. Sài Gòn chả có mưa bụi cho đủ khổ thơ Vũ Đình Liên. Nhưng bụi đường thì tha hồ, đủ khổ thứ dân lê lết vệ đường như tôi.

– Anh mua bánh bò, bánh tiêu?

Tiếp tục đọc

Những người không nhà…

Mùa Đông đến kéo theo thời tiết giá lạnh, ở một số nơi còn có tuyết rơi. Có nhiều người thích thú, háo hức đón chờ những bông tuyết đầu tiên rơi xuống mặt đất. Tuy nhiên, cũng có những người không thích mùa Đông, đơn giản là vì họ không có một căn nhà để về vào mỗi tối. Họ chính là những người vô gia cư, lang thang trên đường phố, hay ở những khu tạm trú do chính phủ lập nên. Theo một báo cáo của tổ chức LHQ vào năm 2005, thế giới có khoảng 100 triệu người vô gia cư và khoảng 1,6 tỉ người sống trong những căn nhà tồi tàn. Sáu năm sau báo cáo đó, chắc chắn là sẽ có thêm nhiều người phải sống trong cảnh “màn trời, chiếu đất”. Hy vọng họ sẽ nhận được những sự giúp đỡ về vật chất cũng như tinh thần trong mùa Giáng Sinh này, mùa của sự sum họp…

Nguyện cầu cho thế giới này sẽ không còn ai phải chịu số phận hẩm hiu như  cô bé bán diêm…

.
Photobucket
1. Anh John Filliger, người đã sống trong cảnh vô gia cư trong 5 năm qua, đang nằm cuộn mình trong một tấm chăn trên đường Washington, khu vực trung tâm của vùng Boston, 12/12/2011.

.
Photobucket
2. Một người đàn ông vô gia cư đứng sưởi ấm bên đống lửa trên hè phố New Delhi, 13/12/2011.

Tiếp tục đọc

Hãy dành ít phút để lắng nghe…

Dưới đây là một video trích từ Hội nghị Trái Đất diễn ra vào năm 1992 tại Rio De Janeiro, Brazil.

Chúng ta cùng xem lại bài phát biểu của cô bé Severn Suzuki, và cùng suy nghĩ xem, chúng ta đã, đang và sẽ làm gì cho trái đất này…
Photobucket
Severn Suzuki – một cô gái 12 tuổi đến từ Canada, đồng hành với các bạn của mình trong tổ chức Trẻ em vì Môi trường đã mang đến một bài phát biểu khiến cả thế giới phải im lặng. Severn đã chỉ cho những con người được gọi là “thông minh, có thể thay đổi thế giới”; những đất nước được gọi là “văn minh, phát triển” về những gì họ đã và đang gây ra cho thế hệ tương lai; những lời hứa hẹn và hành động “chưa một lần xảy ra” của họ./

20/10

Photobucket

Po xin gửi những lời chúc mừng ngày Phụ nữ Việt Nam tới những người bạn thân thiết trên blog: Cô Phương Lan, chị Hà Bắc, chị Hà Linh, chị Phay Van, chị Small, chị Way, chị Lana, Hương Bưởi, Chip Trần, Dạ Thảo, Viễn Khánh, Bích Ngọc và…Lucia Phan. Chúc các cô, các chị, các bạn sức khỏe và thật nhiều niềm vui…

Po’s blog